CHÀO MỪNG QUÝ VỊ VÀ CÁC BẠN ĐẾN VỚI WEBSITE BAN TUYÊN GIÁO TỈNH ỦY THÁI BÌNH
Số lượt truy cập:
 

Chuyên đề sinh hoạt chi bộ
Tư tưởng của Hồ Chí Minh về phê bình và tự phê bình

Cập nhật:

    (Chuyên đề học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh phục vụ sinh hoạt chi bộ tháng 6/2012)

Chủ tịch Hồ Chí Minh - Người sáng lập, giáo dục và rèn luyện Đảng ta. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, Người luôn luôn chăm lo đến công tác xây dựng Đảng. Trong bản Di chúc trước lúc đi xa, Người căn dặn: “Đoàn kết là một truyền thống cực kỳ quý báu của Đảng và của nhân dân ta”, toàn Đảng và mỗi cán bộ, đảng viên “phải giữ gìn sự đoàn kết, nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình”. Người chỉ rõ: “Trong Đảng, thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên, nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng”.

Tự phê bình và phê bình được Người coi là một trong năm nguyên tắc, quy luật phát triển Đảng, là vũ khí sắc bén trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng (Nguyên tắc tổ chức của Đảng: tập trung dân chủ; nguyên tắc lãnh đạo của Đảng: tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách; nguyên tắc sinh hoạt Đảng: tự phê bình và phê bình; nguyên tắc kỷ luật nghiêm minh và tự giác; nguyên tắc đoàn kết, thống nhất trong Đảng).

Trong các tác phẩm "Sửa đổi lối làm việc" viết tháng 10-1947, "Phê bình" viết tháng 7-1951, "Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân" viết tháng 2-1969 và trong nhiều bài nói chuyện với cán bộ, chiến sĩ, đồng bào, Người chỉ rõ: mục đích của phê bình “cốt để giúp nhau sửa chữa, giúp nhau tiến bộ. Cốt để sửa đổi cách làm việc cho tốt hơn, đúng hơn. Cốt đoàn kết và thống nhất nội bộ"; “cốt lợi cho công việc chung”.

 "Ðảng ta hy sinh tranh đấu, đoàn kết, lãnh đạo nhân dân, tranh lại thống nhất và độc lập. Công việc đã có kết quả vẻ vang.

Nhưng nếu mỗi cán bộ, mỗi đảng viên làm việc đúng hơn, khéo hơn, thì thành tích của Ðảng còn to tát hơn nữa.

Cán bộ và đảng viên làm việc không đúng, không khéo, thì còn nhiều khuyết điểm. Khuyết điểm nhiều thì thành tích ít. Khuyết điểm ít thì thành tích nhiều".

Bác ví khuyết điểm cũng như một chứng bệnh, phê bình là thuốc để chữa các bệnh khuyết điểm và nêu lên ý nghĩa của phê bình rất giản dị: “Thí dụ: tôi có vết nhọ ở trán, tự tôi không trông thấy. Đồng chí bảo cho tôi biết. Thế là đồng chí phê bình tôi. Mục đích của đồng chí là muốn cho mặt tôi sạch sẽ, chứ không phải để mỉa mai tôi. Vì vậy đồng chí phải nói cho rõ ràng, thiết thực: vết nhọ to hay nhỏ? Nó ở phía nào? v.v… Và khi nói, nên có thái độ đúng mực. "Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa tai nhau". Về phần tôi, khi đã biết có vết nhọ thì phải lo rửa cho sạch. Nếu đồng chí đã bảo, mà tôi không vui lòng rửa sạch (thậm chí còn oán trách đồng chí), tức là tôi cố ý mang vết nhọ suốt đời. Hai điều ấy đều vô lý”. Người khẳng định: "Một Ðảng mà giấu diếm khuyết điểm của mình là một Ðảng hỏng. Một Ðảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có khuyết điểm đó, xét rõ hoàn cảnh sinh ra những khuyết điểm đó, rồi tìm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó. Như thế là một Ðảng tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn, chân chính".

Để tự phê bình và phê bình có kết quả, Chủ tịch Hồ Chí Minh đòi hỏi mỗi cán bộ, đảng viên phải thường xuyên thực hiện như rửa mặt mỗi ngày; cán bộ các cấp nhất là cấp cao phải noi gương trước; phải hoan nghênh và khuyến khích quần chúng phê bình cán bộ, đảng viên. Người yêu cầu phải thật thà vạch khuyết điểm để sửa chữa và coi đó là một cuộc đấu tranh: “Tự phê bình phải thật thà. Khi tự mình kiểm điểm cũng như khi tự phê bình trước mọi người, có khuyết điểm gì nói hết, không giấu diếm chút gì. Phải tìm cho ra vì sao mà sai lầm. Sai lầm ấy sẽ thế nào. Dùng cách gì mà sữa chữa. Tự phê bình và sữa chữa khuyết điểm có khi dễ, nhưng cũng có khi khó khăn, đau đớn, vì tự ái, vì thói quen hoặc vì nguyên nhân khác. Đó là một cuộc đấu tranh. Tự mình, không đánh thắng được khuyết điểm của mình, mà muốn đánh thắng được kẻ địch, tự mình không cải tạo được mình, mà muốn cải tạo xã hội, thì thật là vô lý. Vì vậy, người cách mạng nhất định phải thật thà tự phê bình và kiên quyết sửa chữa khuyết điểm”. Đồng thời, tự phê bình và phê bình phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau, thấu lý, đạt tình; phải ráo riết, triệt để, không nể nang, không thêm, không bớt, không dùng những lời mỉa mai, cay độc, châm chọc; phải vạch rõ cả ưu điểm lẫn khuyết điểm, phê bình căn cứ vào việc làm chứ không suy diễn, quy kết.

Người cũng nhấn mạnh, khi tự phê bình và phê bình cần phải đề phòng:

- Những cán bộ, đảng viên đầu cơ, lợi dụng phê bình để “đập cho tơi bời”, để đạt mục đích tự tư, tự lợi.

- Những cán bộ, đảng viên “dĩ hòa, vi quý”. Đó là những người miễn sao cho xong chuyện, không tự phê bình, cũng chẳng phê bình ai.

- Những cán bộ cực đoan, máy móc, thái độ “đối với những người có khuyết điểm và sai lầm… như đối với hổ mang, thuồng luồng”.

Hiện nay, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đang đẩy mạnh công tác xây dựng, chỉnh đốn Ðảng, tập trung giải quyết các vấn đề cấp bách về xây dựng Ðảng theo các nhóm giải pháp của Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 (khóa XI). Trong đó, tự phê bình và phê bình được coi là nhóm giải pháp có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Nhận thức đầy đủ nội dung, ý nghĩa, tầm quan trọng của nguyên tắc tự phê bình và phê bình trong Đảng theo tư tưởng, lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh, giúp mỗi cấp ủy, tổ chức đảng và từng đảng viên tự giác xem xét, nhìn lại mình để phát huy ưu điểm, sửa chữa khuyết điểm, góp phần xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, hoàn thành thắng lợi mục tiêu, nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội đã đặt ra.                                            

BAN TUYÊN GIÁO TỈNH ỦY THÁI BÌNH

Tác giả : c
 
Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy tỉnh Thái Bình
Trụ sở: Số 02 - Trần Hưng Đạo - Thành Phố Thái Bình. Điện thoại: (036)3731.008, Fax:(036)3731.008 Email:
Giấy phép số 126/GP-TTĐT ngày 29/8/2013 của Cục QL Phát Thanh, Truyền Hình và Thông Tin Điện Tử - Bộ Thông Tin và Truyền Thông